Anh bảo em rằng đó là khoảng trời kỉ niệm của riêng anh. Khoảng trời về người con gái có mái tóc dài và chiếc lúm đồng tiền bên má phải. Khoảng trời về mối tình đầu ngây thơ, trong sáng. Anh muốn giữ chặt trong trái tim mình kí ức mộng mơ kia.
Em biết, ai cũng mang trong mình một góc khuất riêng. Anh có chị ấy, người con gái cùng lớn lên bên nhau những ngày thơ ấu. Em có cậu bạn cùng bàn và mối tình nồng nàn hương hoa sữa. Có những ân hận, tiếc nuối vì chút tự ái, hiểu lầm để lỡ bước duyên nhau.

Nhưng em vốn cho rằng, chúng mình đến bên nhau thì đã để quá khứ lại sau lưng. Quá khứ, chỉ là những kí ức mà cả hai ta đều nên để nó ngủ yên và hạnh phúc với những gì mình đang có. Em xếp cậu bạn ấy vào một góc trái tim mình, và để rong rêu phủ kín. Mong ước có thể vun đắp cho mái ấm của chúng mình với tiếng cười trong sáng của bé thơ.
Những khoảng trời hạnh phúc đã đi qua. Em chợt nhận ra, tháng nào anh cũng có những ngày khóa chặt mình sau cánh cửa. Em chợt nhận ra, anh vẫn giữ ảnh của người yêu cũ. Thấy anh vẫn ngắm nhìn ảnh chị ấy với ánh mắt yêu thương…
Chị ấy, đáng lẽ bây giờ đã thành kí ức xa xưa. Nhưng giữa gia đình mình, chị ấy luôn tồn tại. Anh vẫn thỉnh thoảng nhìn nụ cười của em mà nhớ tới người thuở ấy. Liệu có phải vì nụ cười này, mà anh chấp nhận lấy em không?
Em chấp nhận rằng trong cuộc sống vợ chồng, có đôi lần anh lãng quên. Hàng tháng có đôi ngày, anh nhốt mình trong căn phòng để nhìn ảnh người yêu cũ. Chấp nhận để anh nhìn nụ cười của em, mà nhớ đến người thuở ấy. Em có thể làm gì, để kéo trái tim anh đang lang thang chốn không em?
Ghen? Anh có tự hỏi xem em có ghen không? Làm sao không cho được khi người bao năm chung giường, chung chăn đắp nhưng trong lòng mang hình ảnh người con gái khác? Nhưng, nói ra để được gì? Em cũng không dám chắc… Có kéo được anh về hay lại khiến anh tiếp tục chui vào lớp kén dày hơn? Sức đàn bà vốn mỏng manh và yếu đuối vô cùng. Nhưng em hi vọng đến một ngày anh mệt mỏi. Em hi vọng một ngày anh quay đầu nhìn lại. Anh sẽ thấy em vẫn ở đây, còn chị ấy chỉ là ảo vọng xa xôi…

Nhưng anh chưa kịp mệt mỏi thì chị ấy đã trở về. Xa xứ bao năm, bây giờ muốn tìm lại những hồi ức cũ. Anh có muốn về gặp chị ấy không? Tâm hồn chắc chắn đang dao động. Yêu thương ngày nào, có lẽ nào vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim anh?
Em biết anh đang dằn vặt, băn khoăn. Nếu ngày xưa, anh không yếu lòng mà lấy em, chắc bây giờ có thể chạy đến ngay bên người ấy. Nếu ngày xưa, chị ấy không phải theo gia đình xuất ngoại. Chắc người bây giờ bên cạnh anh, không phải là em…
Em đợi chờ anh nói cùng em. Nói với em, đó chỉ là khoảng trời kỉ niệm. Nói với em, đó chỉ là người yêu cũ. Người anh yêu bây giờ, đích thực là em… Nhưng… em không thể ảo tưởng gì thêm. Hi vọng vỡ tan… Ánh mắt anh vẫn sáng bừng yêu thương lúc nghe chị ấy gọi điện thoại. Anh đi suốt ngày, khật khưỡng quay về lúc nửa đêm. Trong cơn say, người anh gọi tên không phải là em. Ngủ cạnh em, nhưng vẫn mơ về chị ấy…
Nên với em và anh bây giờ, đó đều không phải là kỉ niệm. Với anh, chắc hẳn chị ấy chưa bao giờ là người yêu cũ. Có lẽ, anh vẫn luôn yêu chị ấy. Em chỉ là một quãng dừng trên hành trình dài và mệt mỏi của anh. Em chỉ là một người anh cần lúc cô đơn. Chỉ là một người thay thế tạm thời cho chị ấy. Em cảm thấy ghen tị với chị ấy. Trái tim em quặn xoắn với nỗi đau. Chị ấy có gì, mà khiến anh chờ đợi tới bảy năm? Chị ấy có gì, mà khiến anh quên em? Quên đi trách nhiệm, quên đi yêu thương, quên những lời thề hẹn? Em lặng lẽ chờ… Anh lạnh lùng trốn tránh.
Giọt nước mắt mặn đắng chảy xuống ướt đầm gối ngủ. Anh lại đang gọi tên người ta. Em cắn răng, để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Qua đêm nay thôi, ngày mai, em trả anh về bên chị ấy…
PS: Viết cho bạn - người bạn thân nhất của tôi
theo yume







